The Palm didn't start as a business idea.
It started because I wanted somewhere to sit. A place where my family could have a proper meal — made the way I believe food should be made.
The food at The Palm is rooted in Mediterranean and European tradition. But we are not bound by rigid formulas. Every dish is a way of showing respect — to the ingredient, to the technique, and to whoever sits down to enjoy it. Some things belong on the wood fire or the charcoal grill. Others demand a level of precision only modern equipment can achieve. What matters most isn't what we cook with — it's what you taste.
But The Palm was never just about the food.
When I found this land, I knew what I wanted: the light, the trees, the water. Not the cold kind of elegance. Not a Japanese garden done for aesthetics. Just somewhere open and quiet enough that a conversation feels easier, and a meal becomes something you remember.
I put a great deal of myself into building this place. Not because I wanted it to be loud or well-known — but because I believed that somewhere out there, there were people who would walk in and feel that it was made for them.
People who enjoy eating well but don't need the noise. People who notice when a cook actually knows what they're doing. People who come not to be seen, but to be present.
The Palm belongs to them. As much as it belongs to me.
It's not for everyone. And that's completely fine.
Tôi không mở The Palm vì tôi muốn có thêm một nhà hàng.
Tôi mở nó vì tôi muốn có một nơi để ngồi. Một nơi mà tôi và gia đình có thể ăn một bữa đàng hoàng, theo cách mà tôi tin là đúng.
Ẩm thực ở Palm bắt nguồn từ truyền thống Địa Trung Hải và châu Âu. Nhưng chúng tôi không bị trói buộc vào những công thức cứng nhắc. Mỗi món ăn là một cách chúng tôi thể hiện sự tôn trọng: với nguyên liệu, với kỹ thuật, và với những ai ngồi xuống để thưởng thức nó. Có món hợp với lò củi, với than hoa. Có món lại cần sự tỉ mỉ và chính xác đến từng chi tiết chỉ có thể đạt được bằng các thiết bị hiện đại. Điều quan trọng nhất không phải là chúng tôi nấu bằng gì, mà là bạn cảm nhận được gì.
Nhưng Palm không chỉ là về đồ ăn.
Khi tôi tìm thấy mảnh đất này, tôi biết mình muốn gì; ánh sáng, cây cối, mặt nước. Không phải kiểu sang trọng hào nhoáng, cũng không phải kiểu vườn Nhật chi tiết cầu kỳ. Chỉ là một nơi thoáng đãng, đủ tĩnh lặng để một cuộc trò chuyện trở nên dễ chịu hơn, và một bữa ăn trở thành một kỷ niệm.
Tôi đã dành rất nhiều tâm sức để chăm chút cho nơi này. Không phải vì tôi muốn nó trở thành một điểm đến ồn ào mà vì tôi tin rằng ở đâu đó ngoài kia, có những người sẽ bước vào và cảm thấy nó phù hợp với mình.
Những người thích ăn ngon nhưng không thích ồn ào. Những người nhận ra sự khác biệt khi đầu bếp thực sự hiểu mình đang làm gì. Những người đến không phải để khoe, mà để tận hưởng.
The Palm là của họ. Cũng như là của tôi.
Nó không dành cho tất cả mọi người. Và điều đó hoàn toàn ổn.